💡 Nhấp vào ảnh để chuyển đổi giữa phiên bản gốc và phiên bản đã dịch
Ngành thời trang đúng là hết thuốc chữa
Nguồn:
https://www.youtube.com/watch?v=FcLwJLOFVDQ
Ghé thăm một xưởng quần áo cũ
chuyên bán quần áo bị vứt bỏ
Có cả những bộ đồ mới giá 80.000 won còn chưa gỡ mác cũng bị vứt đi
Có cả đồ Lacoste nữa
Có lẽ vì sức mạnh kinh tế của nước ta đã lớn đến mức...
giờ đã trở thành một quốc gia vứt bỏ cả những bộ đồ còn nguyên vẹn
Chỉ là những chiếc quần jeans thương hiệu trông vẫn còn rất tốt.
Nội dung review quần áo cũ đang hot tại Indonesia
Nghe nói trong số đó, quần áo Hàn Quốc cực kỳ được ưa chuộng
Họ không nhập khẩu từ các nước khác
mà chỉ nhập quần áo cũ từ các nước phát triển
như Mỹ, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản, Canada.
(Thực chất thì gần như là đổ rác sang nước khác...)
Trong số đồ cũ, đồ Hàn Quốc được cho là xịn nhất
Có lẽ đó là điều may mắn chăng?
Chất lượng quần áo ngày càng giảm sút
nhưng lượng mua sắm lại tăng lên chóng mặt
Đúng chất thời trang nhanh (Fast Fashion)...
Các nước phát triển gọi đó là tái chế
nhưng đây thực chất là xuất khẩu rác thải.
Khói đen bốc ra khi đốt chất thải may mặc
chính là chất gây ung thư.
Để đốt quần áo từ những quốc gia tự xưng là phát triển
mà chất gây ung thư lại thoát ra từ ống khói của các hộ gia đình
Thật là hết thuốc chữa..
Không được quay phim
Họ chỉ lo sản xuất để bán
chứ chẳng biết gì về việc tiêu hủy
Chính vì thế đây là ngành công nghiệp có tỷ suất lợi nhuận cao
Lợi nhuận thu được khi bán một bộ đồ
cao hơn nhiều so với chi phí sản xuất rồi vứt bỏ hai ba bộ khác
Nói cách khác, cứ sản xuất thật nhiều
và vứt bỏ càng nhiều càng tốt
thì vẫn cứ là có lãi
Giá vốn của một chiếc áo thun 30.000 won là
5.000 won
Đối với quần áo nữ, mức chênh lệch giá còn cao hơn
Đúng là "thuế màu hồng" (Pink Tax) mà,,,,?
Một bộ đồ giá vốn 10.000 won -> biến thành bộ đồ hơn 70.000 won
Tại những nơi có chi phí nhân công rẻ như Sri Lanka, Myanmar, Campuchia
họ sản xuất với số lượng khổng lồ
Bởi vì làm vậy thì chi phí sản xuất trên mỗi đơn vị sản phẩm mới rẻ đi.
Tại những quốc gia này
tình trạng bóc lột sức lao động cũng rất nghiêm trọng.
(Hầu hết là phụ nữ có trình độ học vấn thấp)
Nhưng mà vẫn cứ là có lãi mà hihi...
Lượng nước cần để làm ra một mảnh áo thun
Lượng carbon thải ra để sản xuất một chiếc quần jeans bị vứt bỏ một cách lãng phí
còn nhiều hơn cả khi ô tô chạy 100km
Thà rằng không mặc quần jeans
mà dùng Socar đi 1.000km thì có vẻ "yêu môi trường" hơn nhỉ,,,
Trở ngại lớn nhất cho đến nay là
một cấu trúc mà không một ai phải chịu trách nhiệm
Một chiếc áo khoác mua từ chợ đồ cũ
Thêu thêm họa tiết lên chiếc áo len bị vứt bỏ để mặc
Tại Pháp, mọi người đang nâng cao cảnh giác về quần áo bị vứt bỏ
và số người mua đồ tại các cửa hàng đồ cũ hoặc sửa lại đồ cũ để mặc
được cho là đang tăng lên.
Thật ra dạo này nếu bị tuột cúc hay rách túi
tôi nghĩ hiếm ai chịu đem đi sửa để mặc tiếp
Dù các cá nhân đang nỗ lực như vậy
nhưng trong cái vòng lặp sản xuất rồi vứt, sản xuất rồi vứt
và tình trạng những sản phẩm mới tinh bị vứt bỏ một cách khủng khiếp
thì đây là vấn đề khó giải quyết nếu chỉ dựa vào nỗ lực cá nhân
Nguồn: https://cafe.daum.net/subdued20club/ReHf/5659205